CẢM XÚC VỀ TRƯỜNG XƯA

Tôi từng là một học sinh của Trường Mẫu Giáo Dân lập Duy An niên khóa 1996-1999, đây là mái nhà tuổi thơ của tôi. Giờ đây, khi đã vào Đại học, trước ngưỡng cửa của cuộc đời, tôi bỗng chạnh lòng, tìm về nơi đây, một chút bình yên, một chút tĩnh lặng để sống chậm lại và nhìn lại.

Hơn 13 năm ra đi và trở về, mọi thứ ở “nhà” vẫn như ngày nào: những phòng học đàn, những dãy nhà nguyện, những cái cây lá kim cao vun vút, bức tượng Đức Mẹ Maria với ánh nhìn hiền từ, ấm áp….mọi thứ không khác xưa là mấy, chỉ khoác thêm lên mình bộ áo của thời gian: cổ kính và trưởng thành hơn. Đang thả mình theo dòng suy nghĩ miên man, một Sơ vô tình tìm thấy tôi ở một góc khuất của sân chơi, Sơ cười và ôm tôi như chào đón một đứa con xa quê nay lại về, ấm áp và xao xuyến. Sơ vẫn nhớ con!

Cuộc sống vội vã cuốn tôi theo vòng xoáy vội vã của nó, khi dã mệt mỏi với những cuộc đua đời thường, quay nhìn lại, vẫn có những ánh nhìn dõi theo tôi, bằng những sự quan tâm đặc biệt và một vòng tay rộng mở luôn sẵn sàng đón lấy tôi khi tôi vấp ngã…đó là các Sơ của mái nhà tuổi thơ Duy An này. Đó là những điều thật sự vô giá và rất khó tìm.

Con xin cầu chúc các Sơ luôn nhận được sự che chở của Chúa và Mẹ Maria, luôn khỏe mạnh để luôn là chỗ dựa vững chắc nhất cho lớp trẻ thơ sau này, và luôn là người chờ chúng con khi chúng con không còn nơi nào để về.

Nguyễn Thiện Thanh Trúc, cựu học sinh Duy An